Gap year – Có nên thêm vị liều lĩnh cho thanh xuân?

Ngày đăng: 21 - 03 - 2020 Lượt xem: 8 lượt

Phần 1 Gap Year – Cơ duyên.

Tuổi 21 trở mình khiến tôi không kịp trở tay cho năm cuối cùng còn lại của quãng thời gian sinh viên rực rỡ. Có lẽ cũng nhiều người đi học đã từng trải qua thứ cảm xúc này, thứ cảm xúc vời vợi miên man của độ tuổi bắt đầu suy nghĩ về tương lai về đam mê nghề nghiệp, về định hướng vào đời hay đơn giản chỉ phải trả lời những câu hỏi của trái tim như “mày muốn gì, mày thích gì?” cũng đã thấm mệt não rồi.

Ngày đó tôi phát hiện bản thân có nhiều biểu hiện lạ thường mà chính mình cũng không rõ nguyên do, tôi hay vắt tay lên trán rồi nằm ngửa ra nhìn lên bầu trời kia hoặc là leo lên chỗ nào cao thật cao đứng lên để nhìn xuống dưới, thứ cảm giác như cả tấm lòng được trải ra trong khoảng không thiên nhiên rộng lớn bắt đầu thu hút tôi, là lúc đó tôi đã bắt đầu phát hiện mình thích leo núi và yêu những khoảng không yên tĩnh.

 

Gap Year

 

Có những khi lại lái xe đi loanh quanh vô thức, đi hết cả thành phố nhỏ bé xinh đẹp của tôi đến những thành phố khác chỉ đơn giản cho gió tạt thật mạnh vào mặt, thật mạnh để áo đè vào tim cho khỏi dồn dập đập, để thiên nhiên tươi đẹp kia bồi dưỡng tâm hồn con người đang khắc khổ yếu đuối và đầy trắc ẩn này.

Mỗi lần trầm mình vào thiên nhiên là mỗi lần nhìn về quá khứ để tự vấn, tự chiêm nghiệm, tự nổi bão giông trong lòng thiên nhiên yên tĩnh. Đôi khi tôi lại tự hỏi có phải mình đang tự làm khó bản thân mình hay không, hay cứ chọn đại một công việc nào đó ở cái thành phố này, sáng đi làm tối thảnh thơi tụ tập hoặc online chém gió, đến tháng thì lại nhận lương, nhiều tiền thì đi đây đi đó, ít tiền thì gửi gió mang tâm tư đi. Đến tuổi thì lại kết hôn sinh con sinh cái, vài chục năm sau chết thì cũng hết, không phải đau đầu, khỏi phải dằn vặt. Nhưng mỗi lần nghĩ như vậy là như thể một cái tát từ thanh xuân gửi tặng về, tôi dần nhận ra bản tính này của tôi không cho phép mình nhàn hạ và thiếu điểm nhấn như vậy, rõ ràng tôi vẫn còn trẻ và còn ước mong, liệu rằng bao nhiêu năm nữa chân sẽ run và không đủ sức leo núi, bao nhiêu năm nữa não không còn tiết ra hormone liều lĩnh làm gì đó điên rồ cho bản thân? Có phải cứ đến tuổi là phải kết hôn, đến tuổi là phải sinh con, đến tuổi là phải xây nhà mua xe, và đến tuổi là không được làm những gì điên rồ? Liệu rằng có phải đi “ngược chiều” là chống lại cả thế giới ngoài kia? Câu trả lời là; trắc ẩn vẫn mãi tồn đọng khi vốn sống và trải nghiệm chưa đủ sâu, thế là tôi mang nó đi theo cùng tâm tư nặng trĩu mỗi ngày.

 

“Khi bạn ở trong tình thế không biết phải làm gì “thì đừng làm gì cả”, mọi thứ sẽ trở nên gượng ép và sần sùi, kiên nhẫn chờ đợi với tinh thần sẵn sàng nhất có thể, thời gian sẽ chỉ bạn đường đi”

Thời gian càng cận ngày mà chúng bạn gọi là “Lễ thất nghiệp” thì biểu hiện của tôi càng rõ mòn một, cộng hưởng thêm nhiều tác nhân từ gia đình và các yếu tố khác biến tôi thành một người khá tiêu cực. Có đôi người phát hiện ra sự khác lạ, tôi bắt đầu ngưng mọi kênh thông tin liên hệ online và cả offline, lảng tránh tất cả mọi người, mọi cuộc vui, cứ chôn vùi mình ở một xó góc tối tăm hoặc một khoảng yên tĩnh nào đó, hỷ nộ ái ố ngày càng nhạy cảm và xuất hiện tần suất nhiều. Thậm chí khoảng thời gian đó nếu không ở ngay bên cạnh thì mọi người rất khó khăn để liên hệ được tôi. Mãi 1 năm về sau khi vô tình lướt qua một bài viết, tôi mới giật nảy mình về chức trầm cảm tôi từng mắc phải.

Thời điểm đó, tôi luôn cảm ơn vì những ngày gặm nhấm những câu chuyện về cuộc đời, câu chuyện về ý chí bản lĩnh, về những chuyến đi, về đối nhân xử thế và cả về nhân quả cuộc đời. Chính nó đã gửi đến cho tôi chút ý lực nhỏ nhoi để dặn bảo tâm hồn này phải luôn giữ một tâm thế ổn định, một tấm lòng cao thượng và một sự trầm tĩnh quan sát đáng giá để trau dồi đạo đức bản thân, để được trưởng thành và học cách che giấu cái buồn lộ liễu, cái nóng giận tiêu cực, hỷ nộ ái ố và mọi cái xấu xa trong một phàm nhân mà tôi luôn cố gắng thay đổi để được tốt hơn.

 

Hồ Xanh Đà Nẵng

 

Và những những lần dạo quanh những bài báo, câu chuyện, tôi lại có dịp chạm duyên với GAP YEAR. Như một ly nước mát cho nổi lòng khó khăn, một hướng đi mới lạ cho tuổi trẻ liều lĩnh. Tôi thấy mình trong những câu chuyện, tôi có thể đồng cảm được nỗi lòng của người kể, vượt qua mọi rào cản tâm lý bản thân và thế là tôi quyết định GAP YEAR!

Thời gian đúng thật chả chờ đợi ai cả, cũng đã đến lúc tôi quyết định, không ứng tuyển một công việc nào cả, tôi quyết định dành đánh liều một năm của cuộc đời bỏ chạy với tiếng gọi con tim. Tôi quyết định Gap Year.

Phần 2 – Gap Year mở rộng.
Didauchillout.

Bài viết liên quan

Viết về những thứ rung cảm và thú vị của cuộc đời để nuôi dưỡng nội tâm

Viết về những thứ rung cảm và thú vị của cuộc đời để nuôi dưỡng nội tâm

02 - 01 - 2021

Vốn biến bản thân là người "khó cái chữ" nên mình tập viết để cải thiện đôi chút. Để...

Cảm giác bội thực đi nói thật là khó tin với người hay đi

Cảm giác bội thực đi nói thật là khó tin với người hay đi

21 - 11 - 2020

Bội thực đi là từ mình có thể nói ngắn gọn về thứ cảm giác "muốn ở nhà" thi...

Những nơi lưu luyến nhất thường gắn với một đoạn thời gian

Những nơi lưu luyến nhất thường gắn với một đoạn thời gian

16 - 08 - 2020

Mình thường hay từ hỏi bản thân rằng; nơi nào đã đi qua là nơi khiến mình lưu luyến...

Lạ kỳ những đoạn thời gian trùng lặp không hẹn trước.

Lạ kỳ những đoạn thời gian trùng lặp không hẹn trước.

08 - 08 - 2020

Mình có một thói quen không mấy tốt đẹp nhưng đôi khi lại cứ thích cứng đầu làm; đó...

Một mình cũng có cái hay, đâu hẳn là cô đơn. 

Một mình cũng có cái hay, đâu hẳn là cô đơn. 

01 - 08 - 2020

Không biết tự lúc nào mà mình dần quen và thích thú với cảm giác được ở một mình....

Nỗi trắc ẩn hình thành qua muôn vàn chuyến đi.

Nỗi trắc ẩn hình thành qua muôn vàn chuyến đi.

18 - 07 - 2020

Có một đoạn trích của một người liên quan đến những chuyến đi mà mình khá thích:  “Khi mỗi chuyến...